Ý chí & Tự trọng điều mà tôi có thể học được từ sứ sở Mặt Trời Mọc
  • Cập nhật : 15/06/2018
  • Lượt xem : 46346

Ý chí & Tự trọng điều mà tôi có thể học được từ sứ sở Mặt Trời Mọc

Điều gì đã làm nên con người Nhật Bản vừa gần gũi, thân thiện vừa năng động, tự tin và đặc biệt cực kỳ có ý thức trong công việc cũng như với xã hội? Có phải chính những đức tính đó đã làm nên một Nhật bản giàu có, hiện đại và văn minh được cả thế giới ngưỡng mộ. Một câu trả lời đó cho những câu hỏi là điều mà tôi luôn tâm niệm và luôn tìm kiếm. Và mỗi ngày đến rồi lại đi, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi chuyến hành trình tôi lại càng hiểu và cảm nhận sâu sắc hơn để có thể chắc chắn rằng đức tính đáng quý nhất của những người con xứ sở hoa anh đào này chính là ý chí và lòng tự trọng.

Ý chí và tự trọng là gì? Đó là những gì định hướng cho nhân cách và hướng đi của tất cả chúng ta. Nó dâng ta lên mỗi khi ta vấp ngã. Nó chỉ cho ta thấy con đường để đi mỗi khi lạc bước. Nó cũng giúp chúng ta lên mỗi khi ta vấp ngã. Nó chỉ cho ta thấy con đường mình đã chọn. Chỉ cần có tự trọng, ta luôn biết điều đúng đắn phải làm. Và chỉ cần có ý chí, ta sẽ luôn thành công.

Nước Nhật xinh đẹp và phồn vinh đã được xây dựng thế giới ngày này, đều sinh ra sau những ngày bom đạn khốc liệt của cuộc thế chiến. Nhưng hẳn rằng những ai trong chúng ta không biết, không hình dung được những gì đã tới Nhật Bản ngày nào. Năm 1945, nước Nhật trở thành nạn nhân đầu tiên, cũng là nạn nhân duy nhất cho tới tận ngày nay của vũ khí hạt nhân. Loại vũ khí đáng sợ và đáng lên án nhất trong lịch sử loài người đã dội xuống hai thành phố Hiroshima và Nagasaki để lại những hậu quả trầm trọng về người và tài sản cũng như tàn phá thiên nhiên suốt thập kỷ sau. Việt Nam ta cũng đã chải qua mưa bom bão đạn, chải qua bao nhiêu đau thương nhưng chắc chắn không có cuộc chiến tàn khốc nào như thảm họa bom nguyên tử mà người Nhật hứng chịu. Nước Nhật thất thủ và bị chiếm đóng. Một màn đêm vô vọng dường như đã bao phủ lên đảo quốc một thời hùng mạnh này. Nhưng không, thảm họa qua đi là lúc người Nhật đứng lên đi tiếp, mạnh hơn và nhanh hơn. Họ không có niềm tự hào về chiến thắng, cũng không có sự hậu thuẫn của thiên nhiên tươi đẹp với tài nguyên và khoáng sản. Họ chỉ có một thứ, đó là lòng tự trọng của một dân tộc không thể quật ngã, là ý chí luôn đứng vững và tiến lên. Chỉ vài thập kỷ ngắn ngủi trôi qua, một đất nước bị tàn phá nhanh chóng trở thành một cường quốc thế giới cả về khoa học, công nghệ cũng như kinh tế.

Gần đây thôi, cách đây không lâu tháng 3 năm 2011, một trận sóng thần đã tàn phá cả một vùng và và cướp đi sinh mạng của gần 20.000 người. Ấy thế nhưng trong đổ nát và tang thương, người Nhật vẫn bình tĩnh và đầy nghị lực đã làm xoa dịu nỗi đau, mất mát, những tổn thương mà mình đã trải qua và gánh chịu . Lòng tư trọng và văn hóa ứng xử đó trong công việc đã là đáng quý, nhưng đáng quý hơn nữa là nó được ứng dụng trong ngay cuộc sống mỗi ngày, và không chỉ ở người trưởng thành khỏe mạnh. Ở Nhật Bản, trẻ nhỏ không được bố mẹ đưa đi học, càng không có cảnh những chiếc xe vào đi tận sân trường để con trẻ đỡ phải đi bộ vài chục bước chân như người Việt Nam ta. Các em nhỏ đều tự đến trường bằng bất cứ phương tiện gì phù hợp nhất, ngay đến cặp sách cũng không có người mang giúp mà tất cả đều tự đeo. Trong quan điểm giáo dục của người Nhật, sự tự lực được giáo dục từ những ngày thơ ấu, để khi trưởng thành các em luôn là những người tự trọng và có ý chí kiên cường đó đi theo mỗi người Nhật là bước hành trang sau này cho chính họ.